Quyết tâm ly hôn vì chồng coi điện thoại hơn cả vợ con

Wednesday, 09/12/2015 | 13:51 GMT+7

Hồi chúng tôi mới cưới nhau, mọi người đều trầm trồ. Ai cũng khen tôi lấy được người chồng hiền lành giỏi giang. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận. Người ngoài thèm muốn được như gia đình tôi, còn tôi thì muốn thoát cũng không xong.


Chồng tôi có tật hút thuốc lá, nghiện game điên cuồng. Một ngày, nếu thiếu hai thứ đó chắc anh không sống nổi. Trước đây, khi yêu nhau tôi nào phát hiện ra những thói xấu của anh. Nhiều lúc, thấy anh cầm điện thoại trong lúc chờ tôi dưới nhà. Tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản là anh giải khuây trong lúc chờ đợi. Ai dè cưới nhau về mới biết tật xấu đó anh không bỏ được.

Thời gian đầu tôi còn kiên trì, khuyên anh từ bỏ nhưng chẳng thấm vào đâu. Mang bầu, tôi bắt anh phải ra ngoài hút thuốc. Tôi bắt anh phải đánh răng, súc miệng xong mới được vào phòng. Ngày nào tôi cũng than ngắn thở dài, nói nặng nói nhẹ cũng không ổn. Nhiều khi anh còn cáu lên với tôi. Tôi bắt chồng hứa phải bỏ thuốc và game sau khi sinh con, nhưng anh hứa xong lại quên luôn.

Tôi chán nản với người chồng vô tâm, vô trách nhiệm.

Bố mẹ trách móc, khuyên nhủ anh cũng không ăn thua. Bù lại, bố mẹ chồng thì lại rất quý con dâu. Chăm cho con dâu từng chút một. Bố chồng có hôm giận, đuổi chồng ra khỏi bữa cơm cũng vì cái tội mê game. Nhưng anh vẫn chứng nào tật ấy.

Lúc chờ tôi sinh con ở bệnh viện, chồng vẫn thản nhiên cầm điện thoại chơi game. Vẻ mặt thản nhiên chẳng có vẻ gì lo lắng. Đấy là mẹ chồng kể lại tôi mới biết. Đến lúc này, tôi mới thấy chồng quá trẻ con. Lại còn vô trách nhiệm với cuộc hôn nhân của mình.

Suốt thời gian ở cữ, có mẹ chồng tận tình giúp đỡ nên tôi không quá vất vả. Tôi thèm lắm bát cháo của chồng nấu. Nhìn chồng người chăm sóc an ủi, nựng con cho vợ mà tôi phát thèm. Tôi chỉ ước chồng rời điện thoại một chút để nhìn mặt hai mẹ con thôi cũng khó. Tôi chán nản khi chồng chỉ biết đến thú vui bản thân. Anh không hề quan tâm đến sự tồn tại của vợ con.

Nhiều lúc, tôi tủi thân phát khóc vì chồng cứ như biến thành một con người khác. Việc đầu tiên của anh sau khi về đến nhà là cầm điện thoại chơi game. Có khi cả ngày hai vợ chồng chỉ nói dăm ba câu với nhau là hết chuyện. Tôi muốn anh làm giúp cái gì đó thì anh cứ ờ, à, rồi lại bỏ không. Anh chẳng cần biết vợ con cần gi. Con ốm chồng cũng không hay.

Một hôm bố mẹ đi ăn cỗ hết, tôi cũng không nấu ăn. Anh về đến nhà, ngồi chơi game. Chẳng thèm hỏi han đến con 1 lời nào. Một tiếng đồng hồ sau, đói bụng anh bảo tôi đi dọn cơm. Tôi bực mình lên tiếng: “Hôm nay bố mẹ đi ăn cỗ hết rồi, em bận chăm con ốm không nấu ăn được. Anh ăn tạm mì đi”. Anh nổi khùng, trách móc, căn vặn tôi một hồi rồi xuống bếp nấu mì. Loay hoay mãi mới thấy anh bưng hai bát mì lên phòng cho hai vợ chồng.


Lúc này, tôi cũng đã xếp xong đồ đạc và đưa lá đơn ly hôn cho anh. Tôi bảo anh là tôi về nhà ngoại. Tôi muốn ly hôn vì không thể chịu đựng được người chồng vô tâm, vô trách nhiệm như anh.

Anh cuống quýt giữ lại nhưng tôi không chịu. Anh vừa gọi bố mẹ về vừa ngăn tôi. Chỉ ít phút sau tôi thấy bố mẹ hớt hải về nhà. Bố mẹ bảo có chuyện gì thì hai vợ chồng từ từ nói chuyện. Tôi giả vờ ôm mẹ khóc và nói: “Con xin lỗi bố mẹ, con không thể sống với chồng vô tâm như vậy nữa. Anh còn chẳng coi mẹ con con bằng cái điện thoại. Con biết bố mẹ rất tốt nhưng con phải đi thôi”. Thật ra, kế hoạch này tôi đã nói chuyện với bố mẹ trước rồi.

Tôi quyết tâm ly hôn với chồng và đưa con ra khỏi nhà.

Tôi ôm con, xách đồ đi, mặc kệ anh đứng chỏng chơ ở đó. Tôi còn nghe rõ anh bảo bố mẹ giữ tôi lại nhưng bố mẹ cũng không thèm nhìn mặt anh. Bố mẹ đánh anh một trận tơi bời và bắt anh sang bên nhà mẹ đẻ mà xin cho tôi về nhà. Ý định ly hôn của tôi chỉ là muốn anh nhìn nhận lại mọi thứ để anh biết sai mà níu kéo gia đình.

Hôm sau, anh đến tận nhà van nài, nhưng bố mẹ tôi im lặng không ai tiếp lời. Chỉ có mình anh độc diễn. Anh quỳ giữa nhà để xin bố mẹ cho phép đưa tôi về. Anh hứa từ nay sẽ từ bỏ mọi thứ và chăm sóc cho gia đình tốt hơn. Anh bảo anh không thể ly hôn như vậy được.

Tôi mặc kệ anh, đã bao lần anh nói nhưng không làm được. Tôi cần một người chồng thực hiện được những lời nói của mình, chứ không phải lời hứa suông. Tôi cần một người chồng thực tế, chứ không phải là sống ảo với những trò chơi trên mạng. Tôi cần anh thực sự ăn năn hối lỗi chứ không phải nói xong để đó. Lần này, tôi cũng không bỏ qua cho anh dễ dàng nữa. Chỉ có như vậy anh mới thực sự thay đổi bản chất con người mình.

Nếu ai đang ở trong trường hợp của tôi nên nhanh chóng khắc phục. Bởi chính những công nghệ hiện đại, đã phần nào làm nhạt đi tình cảm giữa con người với nhau. Đừng để đến khi tình cảm vợ chồng rạn nứt rồi mới thấy hối hận.

THẤY HAY LIKE NGAY

Ý kiến bạn đọc